Cảm ơn Đã đến thăm Minh Hiền

Kính Chào Quý Khách

1 khách và 0 thành viên

Hân Hạnh Đón Tiếp

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • TÀI NGUYÊN - THƯ VIỆN

    Truyện Cười

    Online với tôi

    Điều tra ý kiến

    Theo bạn, chúng ta nên dạy giáo án điện tử như thế nào
    Ngày nào cũng dạy
    Một tuần hai lần
    Hai tuần một lần
    Một tháng một lần

    Ảnh Đẹp

    575615_119873041478729_1783622461_n.jpg Moi2013.swf FLASH1_CHAO_MUNG_NAM_HOC_MOI.swf Hatinhminhthuong.swf Gui_buc_thu_sang__NSUT_Thuy_Huong__YouTube.flv LIEN_KHUC_GIA_BAN_CON_NHEN_GIANG_MUNGmov__YouTube.flv Gia_ban__Nguoi_oi_nguoi_o_dung_ve__Den_hen_lai_len__Quan_ho_Bac_Ninh__YouTube.flv Video_du_lich_bac_ninh__Clip_du_lich_bac_ninh__Video_Zing.flv BEPHUONG15.swf Video_Clip_Em_Rat_Nho_Anh_Vy_Oanh_Video_Clip__205317.flv LOPKTINH_BE_PHUONG.swf TINH_KHUC_CHIEU_MUA_LOPK.swf 73.jpg LIch_tinh_nhan.swf ChucTet_NhamThin6.swf THI_THAM_MUA_XUAN1.swf TET_DEN_ROI__Tam_ca_Ao_Trang.swf Nhan.swf Giang_sinh___nam_moi.swf NGVN_20112.swf

    Sắp xếp dữ liệu

    Cho bạn, cho tôi

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Trần Minh Hiền (trang riêng)
    Ngày gửi: 18h:17' 20-06-2009
    Dung lượng: 1.7 MB
    Số lượt tải: 4
    Số lượt thích: 0 người


    Có mất mát gì đâu nào…
    Thử đọc xem!


    Bản văn này ngắn lắm.
    Đọc mất vài ba phút thôi,
    nhưng rất hữu ích.   


      Đây là một mẩu chuyện thật: 
     
    Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ mình và lấy ra một gói nhỏ…




    Gói kỹ càng trong lớp giấy lụa
     








    Anh bảo: Đây không phải là gói đồ bình thường, đây là một chiếc áo lót thật đẹp.







    Anh vứt lớp giấy bọc và lấy ra chiếc áo lót mịn màng 


    Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy, lần đầu tiên chúng tôi sang New York, cách đây 8 - 9 năm rồi, nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc!









      Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt.
    Vậy thì hôm nay, tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi.

     







    Anh đến cạnh giường và đặt gói áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa sẽ được bỏ vào áo quan mà liệm








    Vợ anh vừa mới qua đời. 
     









    Quay sang tôi, anh bảo:
    Đừng bao giờ giữ lại một cái gì mà chờ cơ hội đặc biệt cả.
    Mỗi ngày sống đã là một cơ hội đặc biệt rồi!

     







    Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này,
    Và nó đã thay đổi cuộc đời tôi.
     









    Hiện nay tôi đọc sách nhiều hơn trước và bớt dọn dẹp nhà cửa.
    Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọc trong vườn.
     









    Tôi dành nhiều thì giờ cho
    gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc.










    Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm mình cần phải nếm.  
     









    Từ ngày ấy, tôi không còn cất giữ một cái gì nữa. 
     








    Tôi đem bộ ly pha lê ra sử dụng mỗi ngày;
    tôi mặc áo mới để đi siêu thị,
    nếu mình bỗng thấy thích.
     
     








    Tôi không cần dành nước hoa hảo hạng cho những ngày đại lễ, tôi xức nước hoa khi nào mình thấy thích.
     









    Những cụm từ như “một ngày gần đây” và “hôm nào” đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi

     









    Điều gì đáng bỏ công, thì tôi muốn xem, muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ.  






    Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi hẳn sẽ làm gì nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn sống nữa.
    (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường)

     









    Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi ngơời trong gia đình, mời bạn bè thân thích đến.

    Có thể cô sẽ điện cho vài người bạn cũ và làm hòa hay xin lỗi về một chuyện bất hòa trước đây. 
     









    Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu
    (vì cô rất thích ăn đồ Tàu!)  
     










    Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm khiến cho tôi áy náy, nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn.

     










    Tôi sẽ rất áy náy vì không đi thăm một vài người bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi.











    Áy náy vì không nói thường hơn với những người thân của mình rằng mình yêu thương họ.








    Áy náy vì chưa viết những lá thư mà mình dự định ‘hôm nào’ sẽ viết.
     









    Giờ đây, tôi không chần chờ gì nữa, tôi không hẹn lại và không cất giữ điều gì có thể đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi.
     










    Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một ngày đặc biệt.
    Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều đặc biệt cả.  











    Nếu bạn nhận được thư này, ấy là vì có một ai muốn điều hay cho bạn, và vì bạn cũng có quanh mình những người bạn quý yêu.

     








    Nếu bạn quá bận đến độ không thể dành ra vài phút gửi đến cho ai khác và tự nhủ: “mai mốt tôi sẽ gửi” thì mai mốt đó có thể là một ngày thật xa hoặc là bạn không bao giờ gửi được.  


    Chúc bạn một ngày vui !!!
     
    Gửi ý kiến

    Thư Giãn