Cảm ơn Đã đến thăm Minh Hiền

Kính Chào Quý Khách

1 khách và 0 thành viên

Hân Hạnh Đón Tiếp

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • TÀI NGUYÊN - THƯ VIỆN

    Truyện Cười

    Online với tôi

    Điều tra ý kiến

    Theo bạn, chúng ta nên dạy giáo án điện tử như thế nào
    Ngày nào cũng dạy
    Một tuần hai lần
    Hai tuần một lần
    Một tháng một lần

    Ảnh Đẹp

    575615_119873041478729_1783622461_n.jpg Moi2013.swf FLASH1_CHAO_MUNG_NAM_HOC_MOI.swf Hatinhminhthuong.swf Gui_buc_thu_sang__NSUT_Thuy_Huong__YouTube.flv LIEN_KHUC_GIA_BAN_CON_NHEN_GIANG_MUNGmov__YouTube.flv Gia_ban__Nguoi_oi_nguoi_o_dung_ve__Den_hen_lai_len__Quan_ho_Bac_Ninh__YouTube.flv Video_du_lich_bac_ninh__Clip_du_lich_bac_ninh__Video_Zing.flv BEPHUONG15.swf Video_Clip_Em_Rat_Nho_Anh_Vy_Oanh_Video_Clip__205317.flv LOPKTINH_BE_PHUONG.swf TINH_KHUC_CHIEU_MUA_LOPK.swf 73.jpg LIch_tinh_nhan.swf ChucTet_NhamThin6.swf THI_THAM_MUA_XUAN1.swf TET_DEN_ROI__Tam_ca_Ao_Trang.swf Nhan.swf Giang_sinh___nam_moi.swf NGVN_20112.swf

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Nội Dung Bài Viết > Trang thơ >

    Viếng Hồn Trinh Nữ

    12082008004_500
    Giáo sư TS Vật lý Vũ Văn Hùng đọc cho chúng tôi nghe bài thơ này trong một buổi chiều Tây Nguyên, thiên nhiên không có gì quá đặc biệt, nhưng người đọc (cũng là một nhà thơ) - theo như tâm sự - bỗng có những phút muốn trải lòng và người nghe cảm nhận được rất nhiều. Khi nghe đọc thơ quả thật thấy lòng mình mềm ra, cũng muốn làm thơ. Chỉ tiếc tài mình kém quá, không làm được thơ hay, trí nhớ cũng tồi không thuộc được nhiều để cùng xướng họa.
    Bài thơ có những câu mà ngôn từ nghe có vẻ u buồn rất quý phái, khác với cái hồn nhiên dân dã hay gặp ở thơ Nguyễn Bính.

    Chiều về chầm chậm trong hiu quạnh,

    Tơ liễu theo nhau chảy xuống hồ.

    Tôi thấy quanh tôi và tất cả,

    Kinh thành Hà Nội chít khăn sô.


    Nước mắt chạy quanh, tình thắt lại,

    Giờ đây tôi khóc một người về!

    Giờ đây tôi thấy hồn cay đắng,

    Như có ai mời chén biệt ly!


    Sáng nay vô số lá vàng rơi,

    Người gái trinh kia đã chết rồi!

    Có một chiếc xe màu trắng đục,

    Hai con ngựa trắng bước hàng đôi.


    Đem đi một chiếc quan tài trắng,

    Và những vòng hoa trắng lạnh người.

    Theo bước, những người khăn áo trắng,

    Khóc hồn trinh trắng mãi không thôi.


    Để đưa nàng đến nghĩa trang này,

    Nàng đến đây rồi ở lại đây.

    Ờ nhỉ! Hôm nay là mấy nhỉ ?

    Suốt đời tôi nhớ mãi hôm nay...


    Sáng nay sau một cơn mưa lớn,

    Hà Nội bừng lên những nắng vàng.

    Có những cô nàng trinh trắng lắm,

    Buồn rầu theo vết bánh xe tang.


    Từ nay xa cách mãi mà thôi!

    Tìm thấy làm sao được bóng người.

    Vừa mới hôm nào còn thẹn thẹn.

    Tay cầm sáp đỏ để lên môi.


    Chiếc áo màu xanh tựa nước hồ,

    Nàng vừa may với gió đầu thu.

    Gió thu còn lại bao nhiêu gió,

    Chiếc áo giờ đây ở dưới mồ.


    ******


    Chắc hẳn những đêm như đêm qua,

    Nàng còn say mộng ở chăn hoa.

    -Chăn hoa ướp một trời xuân sắc -

    Đến tận tàn canh rộn tiếng gà.


    Chắc hẳn là những đêm như đêm kia,

    Nửa đêm lành lạnh gió thu về.

    Nàng còn thao thức ôm cho chặt,

    Chiếc gối nhung mềm giữa giấc mê ....


    Nhưng sáng hôm nay nàng lặng im,

    Máu đào ngừng lại ở nơi tim.

    Mẹ già xé vội khăn tang trắng,

    Quấn vội lên đầu mấy đứa em.


    Người mẹ già kia tuổi đã nhiều,

    Đã từng đau khổ biết bao nhiêu.

    Mà nay lại khóc thêm lần nữa,

    Nước mắt còn đâu buổi xế chiều.


    Những đứa em kia chưa khóc ai,

    Mà nay đã khóc một người rồi.

    Mà nay trên những môi son ấy,

    Chả được bao giờ gọi: "Chị ơi!"


    ******


    Nàng đã qua đời để tối nay

    Có chàng đi hứng gió heo may,

    Bên hồ để mặc mưa rơi ướt,

    Đếm mãi bâng quơ những dấu giày.


    Người ấy hình như có biết nàng,

    Có lần toan tính chuyện sang ngang.

    Nhưng tâm hồn nàng tựa con thuyền bé,

    Vội cắm nghìn thu ở suối vàng.


    Có gì vừa mất ở đâu đây ?

    Lòng thấy mềm như rượu quá say.

    Hốt hoảng chàng tìm trong bóng tối:

    Bàn tay lại nắm phải bàn tay.


    ******


    Chỉ một vài hôm nữa, thế rồi,

    (Người ta thương nhớ có ngần thôi)

    Người ta nhắc đến tên nàng để

    Kể chuyện nàng như kể chuyện vui.


    Tôi với nàng đây không biết nhau,

    Mà tôi thương tiếc bởi vì đâu ?

    "Mỹ nhân tự cổ như danh tướng,
    Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu".*

     
    *Xưa nay mỹ nhân cũng như danh tướng, không thể để cho người đời thấy khi mình đầu bạc.
                                     tmh457

    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Minh Hiền @ 14:31 21/06/2009
    Số lượt xem: 1050
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Tặng em!

        Hai sắc hoa ti gôn

    Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
    Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
    Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
    Tôi chờ người đến với yêu đương

    Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
    Dải đường xa vút bóng chiều phong
    Và phương trời thẳm mờ sương cát
    Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng

    Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
    Thở dài trong lúc thấy tôi vui
    Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
    Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

    Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
    Cánh hoa tan tác của sinh ly
    Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
    Là chút lòng trong chẳng biến suy

    tigon2a.jpg

    Đâu biết lần đi một lỡ làng
    Dưới trời đau khổ chết yêu đương
    Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
    Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

    Từ đấy thu rồi, thu lại thu
    Lòng tôi còn giá đến bao giờ
    Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
    Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

    Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
    Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
    Mà từng thu chết, từng thu chết
    Vẫn giấu trong tim bóng một người

    Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
    Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
    Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
    Và đỏ như màu máu thắm pha

    Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
    Một mùa thu trước rất xa xôi
    Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
    Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

    Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
    Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
    Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
    Người ấy sang sông đứng ngóng đò

    Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
    Trời ơi, người ấy có buồn không?
    Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ

    Tựa trái tim phai, tựa máu hồng.
                                        TTKH.
     
    Gửi ý kiến

    Thư Giãn